Liên hệ
Việt Nam
English
Cẩm nang du lịch

5 cuộc sáp nhập quốc gia trong lịch sử châu Âu

27/02/2025
196

Việc các quốc gia châu Âu hợp nhất với nhau không chỉ xuất phát từ chiến tranh mà còn từ các thỏa thuận ngoại giao, liên minh hoàng gia hoặc mong muốn thống nhất dân tộc.

Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Trong tour du lịch Anh – Scotland, du khách có cơ hội lắng nghe câu chuyện về cuộc sáp nhập nổi tiếng giữa này. Vào ngày 1/1/1801, Đạo luật Liên minh (Acts of Union) chính thức hợp nhất Vương quốc Anh và Vương quốc Ireland thành một thực thể chung – Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland. Đây là kết quả của mối quan hệ căng thẳng kéo dài giữa Anh và Ireland, khi Anh mong muốn củng cố quyền kiểm soát đối với đảo quốc này.

Tuy nhiên, việc sáp nhập đã gặp nhiều phản đối từ người dân Ireland, đặc biệt là sau Cuộc Nổi dậy năm 1798 do lực lượng cách mạng Ireland lãnh đạo. Sự bất bình này kéo dài trong suốt thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, dẫn đến việc Ireland giành được độc lập vào năm 1922, chỉ còn lại Bắc Ireland tiếp tục thuộc về Anh, tạo nên thực thể ngày nay là Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.

Đế quốc Đức (1871)

Trước năm 1871, khu vực ngày nay là nước Đức bao gồm hàng chục tiểu quốc, trong đó có các vương quốc lớn như Phổ, Bavaria, Saxony và Württemberg. Dưới sự lãnh đạo của Otto von Bismarck – Thủ tướng Phổ – quá trình thống nhất nước Đức được thúc đẩy mạnh mẽ thông qua một loạt các cuộc chiến tranh với Đan Mạch (1864), Áo (1866) và Pháp (1870-1871).

Sau chiến thắng trong Chiến tranh Pháp-Phổ, các bang Đức đã sáp nhập lại với nhau để thành lập Đế quốc Đức vào năm 1871. Wilhelm I của Phổ trở thành Hoàng đế Đức đầu tiên, và Berlin chọn làm thủ đô. Sự thống nhất này đã biến Đức trở thành một cường quốc châu Âu và đặt nền móng cho các biến động lịch sử lớn trong thế kỷ 20.

Liên Xô (1922)

Mặc dù, Liên Xô (Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết) không hoàn toàn là một quá trình sáp nhập theo nghĩa truyền thống, nhưng đây là một ví dụ quan trọng về việc các quốc gia hợp nhất thành một thực thể chung.

Sau Cách mạng Nga năm 1917, một loạt các nước cộng hòa Xô viết xuất hiện trên khắp khu vực từng thuộc Đế quốc Nga, bao gồm Nga, Ukraine, Belarus và các nước vùng Caucasus. Năm 1922, Liên Xô chính thức thành lập, hợp nhất những nước cộng hòa này dưới sự lãnh đạo của chính quyền Bolshevik.

Liên Xô tiếp tục mở rộng trong những năm sau đó, đặc biệt là sau Thế chiến II, khi nhiều nước Đông Âu trở thành các nước vệ tinh của Liên Xô. Tuy nhiên, đến năm 1991, Liên Xô tan rã, và các quốc gia thành viên tái lập chủ quyền độc lập.

Nước Ý thống nhất (1861)

Trước năm 1861, bán đảo Ý bị chia cắt thành nhiều quốc gia và lãnh thổ nhỏ như Vương quốc Sardinia, Lãnh thổ Giáo hoàng, Vương quốc Hai Sicilia, cùng các thành bang nhỏ khác. Phong trào thống nhất Ý (Risorgimento) được thúc đẩy bởi những nhân vật như Giuseppe Garibaldi, Camillo di Cavour và Victor Emmanuel II.

Năm 1861, Vương quốc Ý thành lập với sự hợp nhất của miền Bắc và miền Nam nước Ý, do Victor Emmanuel II lãnh đạo. Tuy nhiên, quá trình thống nhất chưa hoàn tất cho đến năm 1870 khi quân Ý chiếm được Rome, biến thành phố này thành thủ đô của nước Ý.

Liên minh Kalmar (1397-1523)

Liên minh Kalmar là một trong những ví dụ sớm nhất về sự hợp nhất của các quốc gia châu Âu. Được thành lập vào năm 1397, liên minh này gắn kết ba vương quốc Bắc Âu – Đan Mạch, Na Uy và Thụy Điển – dưới một vị vua chung.

Mặc dù chính thức là một liên minh bình đẳng, nhưng trên thực tế, Đan Mạch có ảnh hưởng lớn nhất. Điều này dẫn đến sự bất mãn từ phía Thụy Điển và cuối cùng, họ rút khỏi liên minh vào năm 1523, dưới sự lãnh đạo của Gustav Vasa, chấm dứt Liên minh Kalmar. Na Uy tiếp tục nằm trong liên minh với Đan Mạch cho đến năm 1814, sau đó lại bị sáp nhập vào Thụy Điển trước khi giành độc lập vào năm 1905.

Tin tức chuyên mục khác

GPKD. Số 0108062876 do sở KH&ĐT HN cấp ngày 11/06/2018

GPQT. Số GP/No: 01-622_/2018 / TCD-GP LHQT

Chấp nhận thanh toán
Thanh toán
Đã thông báo